Ngữ văn lớp 7

Tả con sông quê em

Đề bài: Em hãy tả con sông quê em

Bài làm

Quê hương em nằm bên bờ một con sông hiền hòa, thơ mộng nhưng cũng có khi nó thật dữ dằn, đáng sợ. Dù thế nào đi chăng nữa, đó vẫn là con sông quê, là con sông của tuổi thơ mà em có thể chắc chắn một điều rằng mai này dù đi đâu em cũng sẽ nhớ về con sông này.

Con sông quê em bắt nguồn từ Trung Quốc, chảy theo hướng Tây Bắc – Đông Nam rồi nhập vào sông Hồng của nước ta. Con sông Đà quê em chính là phụ lưu lớn nhất của sông Hồng. Những điều này em được biết thông qua những bài học về địa lý. Em cũng đã thích thú tìm hiểu thêm trên mạng những thông tin về dòng sông quê hương mình. Càng tìm hiểu, em lại càng thấy yêu quê hương, yêu con sông quê hương mình nhiều hơn. Nếu có một người bạn phương xa nào đó đến hỏi về con sông này em cũng tự tin là mình có thể giới thiệu cho bạn ấy biết.

ta con song que em - Tả con sông quê em

Tả con sông quê em

Những ngày em còn học tiểu học, đi học là phải đi qua sông nên gần như ngày nào em cũng được ngắm nhìn con sông Đà. Nhớ hồi ấy, hai mẹ con em cùng những người dân trong thành phố vẫn còn phải đi qua cầu bằng chiếc cầu phao. Em nhớ cầu được ghép lại từ những mảnh sắt thép, nối với nhau bằng những sợi dây thừng. Mỗi lần đi qua là cầu lại lắc lư rất khó đi. Mẹ em thường phải xuống xe và dắt bộ qua. Em cũng lẽo đẽo theo mẹ. Cầu phao tuy lắc lư nhưng gần với mặt nước nên em có thể ngắm nhìn con sông được kĩ hơn. Vào mỗi buổi sáng, khi những tia nắng ban mai đầu tiên chiếu xuống mặt sông, nước sông trở nên lấp lánh như được dát vàng. Phía xa xa có đôi chỗ lấp lánh như những ngôi sao đang tỏa sáng trên bầu trời đêm tối. Trên sông vắng lặng, ngoài những người đi cùng với mẹ con em ở trên cầu ra thì không có ai đi thuyền dưới lòng sông cả. Mặt sông phẳng lặng, dịu dàng êm trôi.

Xem thêm:  Bình giảng đoạn thơ sau: "Những người vợ nhớ chồng còn góp cho Đất Nước... Những cuộc đời đã hoá núi sông ta."

Buổi chiều khi hai mẹ con em đi về, ông mặt trời lúc này đã tắt bóng, trả về cho con sông màu trong xanh huyền thoại. Nước sông xanh một màu xanh biếc như được nhuộm da trời vậy. Đó là màu xanh của lính thủy, màu mà em yêu thích nhất. Có lẽ buổi sáng mọi người bận đi làm, đi học nên không ai có thời gian để ý đến con sông. Nhưng buổi chiều đến thì lại khác. Trẻ con, người lớn nô nức kéo nhau xuống tắm sông. Tiếng nói, tiếng cười vang vọng khắp mọi nơi. Các bạn nhỏ còn đùa nghịch nhau, tung nước lên trời tạo thành những bọt nước trắng xóa.

Buổi tối đến, trời chuyển dần sang đêm đen. Đứng ở trên bờ sông nhìn xuống chỉ thấy con sông mang một màu đen huyền bí. Nhưng con sông vào buổi tối dường như chảy mạnh hơn và siết hơn. Gió thổi từ dưới lòng sông lên cuốn theo những hạt nước li ti khiến em cảm thấy mát rượi.

Bây giờ thì thành phố đã xây một chiếc cầu cứng bắc qua sông rồi và mọi người không còn phải đi cầu phao nữa. Tuy nhiên, từ ngày lên học cấp 2, em đã chuyển về học ngôi trường ở gần nhà nên em không còn thường xuyên được ngắm sông nữa. Thỉnh thoảng buổi tối, gia đình em mới ra bờ sông dạo mát.

Con sông Đà đã đi sâu vào trong tâm trí của em, tạo nên cho em những kỉ niệm êm đẹp. Em yêu con sông Đà quê hương mình. Ngay cả những khi mở cửa xả lũ nước sông chảy xiết và dù biết rằng con sông ấy có lúc dữ tợn đã cướp đi sinh mạng của nhiều người nhưng tự trong thâm tâm em, em vẫn yêu con sông quê mình biết bao nhiêu.

Xem thêm:  Cảm nhận đoạn Trao duyên (Trích Truyện Kiều - Nguyễn Du)

Thu Thủy