Ngữ văn lớp 7

Tả cảnh trường em vào giờ ra chơi

Đề bài: Em hãy tả cảnh trường em vào giờ ra chơi

Bài làm

Tùng… tùng… tùng… đó là hồi trống trường vang lên báo hiệu giờ ra chơi đã đến. Ngoài giờ học, chúng em rất thích giờ ra chơi bởi vì lúc này chúng em được chơi đùa cùng với nhau, được thư giãn để cho buổi học bớt căng thẳng hơn.

Giờ ra chơi bao giờ cũng bắt đầu bằng 5 phút thể dục giữa giờ. Tất cả các bạn học sinh trong trường tập trung đứng lại ở trên sân, mỗi lớp xếp thành hai hàng dọc, quay mặt về phía sân khấu. Trên sân khấu là 5 bạn tập mẫu để cho toàn trường nhìn vào và tập theo. Thật ra chỉ có những buổi đầu năm học là chúng em phải nhìn theo các bạn tập mẫu còn lại những buổi sau mọi người đã thuộc hết các động tác thể dục rồi. Ở phía cái trống trường, một bạn đã đứng sẵn cầm dùi trống để chuẩn bị đánh trống theo nhịp của từng động tác. Chúng em đã nghe quen nên cũng biết lúc nào thì cần chuyển động tác. Tất cả có 5 động tác thể dục giữa giờ, mỗi động tác là 4 lần 8 nhịp.

ta canh truong em vao gio ra choi - Tả cảnh trường em vào giờ ra chơi

Tả cảnh trường em vào giờ ra chơi

Buổi tập thể dục giữa giờ kết thúc cũng là lúc chúng em được vui chơi tự do thêm khoảng 10 phút nữa. Sân trường lúc này trở nên đông đúc và nhộn nhịp. Tiếng cười, tiếng nói xôn xao khắp cả sân trường. Ở góc nào cũng thấy có các nhóm bạn đang chơi. Có nhóm bạn thì chơi ngay trong lớp học của mình với những trò chơi mang tính trí tuệ như cờ ca rô, cờ vua,… Có bạn thì ngồi đọc sách, ôn bài để chuẩn bị cho tiết học mới. Thế nhưng, dưới sân trường mới là nơi tập trung đông học sinh nhất. Góc sân trường này có đám bạn đang chơi nhảy dây, góc sân trường kia có đám bạn đang chơi đá cầu. Trên sân bóng rổ, các bạn nam, bạn nữa cũng chơi đùa thi xem ai ném được nhiều bóng vào rổ nhất. Những trò chơi của chúng em đều là trò chơi tập thể và bạn học sinh nào cũng có thể chơi được. Chơi càng đông thì lại càng vui. Những cành cây phượng, cây bàng được trồng ở trên sân trường cũng bay rì rào trong gió như cười đùa cùng với chúng em.

Xem thêm:  Chứng minh chân lí trong những lời Bác Hồ dạy thanh niên:"Không có việc gì khó, Chỉ sợ lòng không bền, Đào núi và lấp biển, Quyết chí ắt làm nên"

Vào mùa thi, giờ ra chơi trở nên khá vắng lặng bởi chúng em thường tập trung ôn bài chứ không ai còn bận tâm vào việc chơi đùa nữa. Em và nhóm bạn của mình thường ngồi bên dưới gốc cây phượng để tập trung ôn bài. Thi thoảng lại có những cánh phượng rơi đúng vào trang sách của em. Em nhẹ nhàng ép chúng lại. Lâu lâu mở ra xem, em lại nhớ về kỉ niệm của những giờ ra chơi vui vẻ cùng bè bạn của mình. Giờ ra chơi là giờ chúng em được giải lao, là thời gian để chúng em kể cho nhau nghe câu chuyển của bản thân mình. Qua đó chúng em thêm hiểu nhau hơn và thân thiết với nhau như anh chị em trong một nhà.

Đôi lúc em ước giá như có thể kéo dài giờ ra chơi thêm một chút nữa để có thể kể nốt câu chuyện đang dang dở hay chơi nốt trò chơi mà chưa ngày nào phân được thắng bại. Nhưng sự tiếc nuối đôi khi lại hay bởi nó khiến em càng mong đợi giờ ra chơi ngày mai hơn.