Ngữ văn lớp 11

Suy nghĩ về bệnh vô cảm trong xã hội ngày nay (có dàn ý và bài làm chi tiết)

Suy nghĩ của anh chị về bệnh vô cảm trong xã hội ngày nay (có dàn ý và bài làm chi tiết)

Dàn ý chi tiết

A. Mở bài:

– Dẫn dắt, giới thiệu vấn đề cần nghị luận: bệnh vô cảm trong xã hội ngày nay

– Khái quát chung:căn bệnh thế kỉ, uy hiếp đời sống tinh thần của con người

B. Thân bài:

* Giải thích:

– Vô cảm là thái độ thờ ơ, không quan tâm tới những việc đang diễn ra xung quanh mình

* Biểu hiện:

– Trong gia đình: Con cái hắt hủi, không biết quan tâm cha mẹ già yếu

– Xã hội:

+ Thấy hàng xóm gặp nạn mà dửng dưng, bình chân như vại

+ Nhìn thấy người bị tai nạn ngay trước mắt mà không giúp đỡ

+ Trước hoàn cảnh bất hạnh của người khác đã không đồng cảm, sẻ chia mà còn đứng ngoải chỉ trích, chế giễu

– Học sinh: Khi chứng kiến bạn bè gặp khó khăn, chơi bời sa đọa, bị bạn xấu rủ rê tụ tập thì coi như không thuộc phận sự của mình, dửng dưng, mặc kệ.

* Tác hại:

– Chính người vô cảm:

+ Làm mất đi thiện cảm của người khác với chính mình

+ Bị mọi người xa lánh

+ Mất đi nhiều cơ hội trong cuộc sống

– Xã hội: dễ dàng cướp đi sinh mạng héo mòn đang cần lắm sự giúp đỡ.

* Nguyên nhân:

– Chủ quan: Chính người vô cảm, vụ lợi, chỉ biết nghĩ cho đời sống riêng tư của mình mà vô tình rồi trở thành cố tình quên đi những người xung quanh

– Khách quan:

+ Sự giáo dục của gia đình

+ Xã hội phức tạp:

  • cuộc sống mưu sinh con người không thể giữ vững lập trường làm lệch lạc lí trí dẫn đến mắc phải thói vô cảm
  • tâm lí lo sợ khi giúp đỡ nhưng lại rước họa vào thân

* Giải pháp:

– Nhận thức đúng đắn về “căn bệnh” này

– Tuyên truyền tác hại cũng như giải pháp đến mọi người

– Biết yêu thương, quan tâm và sẻ chia đến người khác

– Tham gia nhiều hoạt động tập thể, tham gia công việc thiện nguyện

Xem thêm:  Suy ngẫm về “vinh” và “nhục” trong cuộc đời

* Phản đề:

– Bên cạnh những người sống vô cảm thì đâu đó trong xã hội ngày nay vẫn còn rất nhiều người có lòng vị tha

C. Kết bài:

– Liên hệ, rút ra bài học cho bản thân: Là một học sinh nhận thức được đúng đắn vấn đề này em sẽ cố gắng tu dưỡng, rèn luyện nhân cách và đạo đức thật tốt

– Nhìn nhận lại vấn đề

nghi luan benh vo cam - Suy nghĩ về bệnh vô cảm trong xã hội ngày nay (có dàn ý và bài làm chi tiết)

Suy nghĩ về bệnh vô cảm

Bài làm tham khảo

Trước cái bộn bề của cuộc sống, trong thời đại công nghệ 4.0 dường như  đồng tiền đang làm cuồng hóa, điên dại đầu óc con người. Ai ai cũng mải mê đua nhau kiếm tiền, gần như chẳng còn để ý gì đến những điều vẫn nhịp nhàng diễn ra xung quanh. Một chút thờ ơ ban đầu lâu dần chồng chất lên nhau gây ra căn bệnh thế kỉ, uy hiếp đời sống tinh thần của con người: bệnh vô cảm.

Vậy vô cảm là gì? Tại sao lại gọi là “bệnh vô cảm”? Vô cảm là thái độ thờ ơ, không quan tâm tới những việc đang diễn ra xung quanh mình. Nếu ung thư là căn bệnh hiểm nghèo có thể cướp đi tính mạng, giết chết thể xác bất kì ai thì bệnh vô cảm lại gặm nhấm, bào mòn nhân cách, tâm hồn, lí trí và trái tim nhân hậu vốn có.

Biểu hiện của “bệnh vô cảm” trong xã hội ngày nay có thể nhận thấy rõ qua nhiều khía cạnh, lĩnh vực khác nhau trong đời sống. Chẳng nói đi đâu xa, ngay ở trong gia đình cũng đã tiềm ẩn “căn bệnh” này. Con cái hắt hủi, không biết quan tâm cha mẹ già yếu suy cho cùng cũng chỉ là mong muốn trút bỏ đi một gánh nặng để có nhiều thời gian hơn, nhiều điều kiện hơn để vun vén, xây đắp cho cuộc sống cá nhân. Thật đáng phê phán! Ra đến ngoài xã hội ta còn thấy “căn bệnh” này phổ biến và đáng sợ hơn rất nhiều. Có vẻ như người ta đã vội quên mất đạo lí ngàn đời của dân tộc: “Bán anh em xa mua láng giềng gần” để rồi “Đèn nhà ai nhà ấy rạng”. Thấy hàng xóm gặp nạn mà dửng dưng, bình chân như vại coi như không có chuyện gì xảy ra: “tôi không biết gì, không liên quan gì đến tôi…”. Sống gần nhau còn thế nói gì đến khi đặt chân ra ngoài đường toàn người không hay biết. Nhìn thấy người bị tai nạn ngay trước mắt lôi điện thoại ra không phải là để gọi xe cứu thương mà là để chụp hình, quay video câu like. Thậm chí, trên một chuyến xe buýt, vốn là đàn ông con trai ấy vậy mà khi thấy bà bầu, em nhỏ đang phải đứng cũng không có ý thức nhường chỗ. Trước hoàn cảnh bất hạnh của người khác đã không đồng cảm, sẻ chia mà còn đứng ngoải chỉ trích, chế giễu. Hay ở chính các bạn học sinh – thế hệ được coi là mầm măng non tương lai của đất nước cũng không ít bạn mang trong mình “căn bệnh” này. Khi chứng kiến bạn bè gặp khó khăn, chơi bời sa đọa, bị bạn xấu rủ rê tụ tập thì coi như không thuộc phận sự của mình, dửng dưng, mặc kệ.

Xem thêm:  Kể về ước mơ của em tuyệt hay

Cứ theo đà này xã hội sẽ rối ren đến mức nào? Tai hại sẽ tìm đến với người vô cảm ngay đầu tiên. Khi sống thờ ơ với mọi người là cách ta tự làm mất đi thiện cảm của người khác với mình. Lâu dần, khi “căn bệnh” quái ác này xâm nhập và ngấm sâu vào trong người làm cho tâm hồn chai sạn; trái tim trở nên sắt đá, lạnh lùng; đánh mất đi bản chất tốt đẹp vốn có. Đâu chỉ có vậy, bệnh vô cảm còn gây ra hậu quả khó lường với mọi người trong xã hội. Nó có thể dễ dàng cướp đi sinh mạng héo mòn đang cần lắm sự giúp đỡ. Thật bi thương và đau đớn nếu như một bác sĩ vô cảm, không quan tâm, chăm sóc cẩn trọng đến những bệnh nhân nghèo khiến họ có những người bệnh càng thêm bệnh, thậm chí là mất mạng oan ức.

Trước tình trạng nhức nhối này thì đâu là “tội phạm” dẫn đến bệnh vô cảm? Trước hết là do chính bản thân người vô cảm. Vụ lợi, chỉ biết nghĩ cho đời sống riêng tư của mình mà vô tình rồi trở thành cố tình quên đi những người xung quanh. Bên cạnh đó thì cũng là do một số tác động tiêu cực khác. Có thể là sự giáo dục chưa tốt từ phía gia đình. Thêm vào đó, khi bước chân ra ngoài xã hội, cuộc sống mưu sinh con người không thể giữ vững lập trường làm lệch lạc lí trí dẫn đến mắc phải thói vô cảm. Hay một phần cũng là do tâm lí lo sợ khi giúp đỡ nhưng lại rước họa vào thân.

Xem thêm:  Hãy tường thuật lại một sự việc đã gây cho em những cảm xúc khó quên

Ông bà ta thường dạy “Phòng bệnh hơn chữa bệnh”. Ngay khi còn sớm mỗi người cần nhận thức đúng đắn về “căn bệnh” này, cùng nhau tuyên truyền tác hại cũng như giải pháp đến mọi người để cuộc sống ngày càng tươi đẹp hơn. Hãy biết yêu thương, quan tâm và sẻ chia đến người khác để phần tốt lấn át đi phần xấu. Tích cực tham gia nhiều hoạt động tập thể, tham gia công việc thiện nguyện để giúp xóa nhòa đi hai chữ “vô cảm” trong đời sống tinh thần của loài người.

Bên cạnh những người sống vô cảm thì đâu đó trong xã hội ngày nay vẫn còn rất nhiều người có lòng vị tha. Thật đáng trân trọng!

Là một học sinh nhận thức được đúng đắn vấn đề này em sẽ cố gắng tu dưỡng, rèn luyện nhân cách và đạo đức thật tốt. Với các bạn gặp hoàn cảnh khó khăn em sẽ động viên, an ủi và giúp đỡ bạn nhiều nhất có thể. Chúng em sẽ cùng giúp đỡ nhau trong học tập để ngày càng tiến bộ hơn. Em muốn gửi gắm đến mọi người thông điệp “Hãy sống có mục đích, lí tưởng, sống vì mọi người, cởi mở, chan hòa để vô cảm không còn là nỗi ám ảnh khi nhắc tới”.

Lê Thị Thư

Lớp 11A2 – Trường THPT Thái Ninh, Thái Thụy, Thái Bình