Ngữ văn lớp 12

Suy nghĩ về bệnh vô cảm trong xã hội hiện nay (có dàn ý và bài làm chi tiết)

Suy nghĩ về bệnh vô cảm trong xã hội hiện nay (có dàn ý và bài làm chi tiết)

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài: Dẫn dắt và giới thiệu vấn đề:

Cuộc sống phát triển, con người cũng cần thiết có những nhu cầu, nhưng đi đôi với nó lại xuất hiện những mặt trái đáng lo ngại, trong đó nổi lên trên hết là căn bệnh vô cảm.

2. Thân bài:

– Giải thích: Vô cảm sự thờ ơ, xa lánh với những cảm xúc, vui buồn, nỗi đau bất hạnh mọi thứ xung quanh mình.

– Nội dung:

+ Vô cảm sẽ khiến chúng ta thờ ơ, lạnh lùng, tàn nhẫn trước nỗi đau của người khác, có thể là người thân chính mình

+ Vô cảm khiến chúng ta xa cách với mọi người, bị xa lánh, cô đơn, tẻ nhạt, vô vị

+ Vô cảm sẽ khiến xã hội bị đảo lộn, không dám lên tiếng trước cái xấu, cái thiện bị che lấp. Mất cân bằng và nguy hiểm trong cộng đồng

+ Vô cảm là căn bệnh dễ dàng mắc phải nhất ở giới trẻ trong thời đại công nghiệp hóa hiện nay, vì vậy cần rèn luyện cho mình một thái độ đúng đắn, sống nhân văn, và hạn chế giao tiếp bằng mạng xã hội.

– Ý nghĩa: Cần có thái độ sống đúng đắn, vô cảm chính là thứ dễ dàng nhất khiến chúng ta mất đi những mối quan hệ thân thiết và quan trọng, cần phải học cách yêu thương và sẻ chia, khi ấy chúng ta cũng nhận lại những điều tương tự.

– Bài học: Cần có những biện pháp từ cộng đồng, nhà trường, gia đình, và từ chính bản thân đối tượng vô cảm cần nhận thức đúng đắn vấn đề. Phê phán những người sống vô cảm ích kỉ, thờ ơ với nỗi đau mọi người. Khen ngợi những tấm gương như: học sinh Nguyễn Văn Nam, chết đuối do cứu 5 em nhỏ…

– Liên hệ bản thân: học cho mình cách sống nhân ái, yêu thương, cần hiểu rằng sống vô cảm sẽ khiến mình trở nên xa cách với mọi người, thiếu đi sự quan tâm, yêu thương từ mọi người. Vì thế cần chủ động sống hơn, học cách yêu thương, quan tâm, sẻ chia, để cuộc sống của mình tốt đẹp và ý nghĩa hơn.

Xem thêm:  Cảm nhận về hình ảnh “đầu súng trăng treo” trong bài thơ Đồng chí của Chính Hữu- văn lớp 9

3. Kết bài:

Khẳng định lại vấn đề nghị luận

Nêu cảm xúc của bản thân, khái quát bài học nhận thức.

nghi luan vo cam - Suy nghĩ về bệnh vô cảm trong xã hội hiện nay (có dàn ý và bài làm chi tiết)

Suy nghĩ về bệnh vô cảm trong xã hội

Bài làm tham khảo

Cuộc sống ngày càng phát triển, khi những thiết bị điện thoại, những công cụ mạng xã hội ra đời và phát triển, dường như mỗi chúng ta thường tìm đến nhau bằng cách nhắn tin qua màn hình điện thoại, hỏi thăm nhau qua những màn hình máy tính. Song song như hai mặt của một vấn đề, ngày nay, mỗi chúng ta đều phải tự đặt cho mình một câu hỏi: ‘liệu chúng ta có đang vô cảm hay không?”

Mỗi ngày đi ra đường, khi chứng kiến những vụ tai nạn giao thông thương tâm, những tưởng sẽ vội vàng gọi xe cấp cứu, nhưng thực chất lại thấy hình ảnh đám người xúm lại bàn tán và lấy điện thoại chụp hình đăng mạng xã hội. Ta tự hỏi như vậy là gì? Vì sao? Và con người lại đối xử với nhau một cách đau lòng đến vậy? Vô cảm không phải là gì lớn lao, mà chính là cách ta vô tâm, đối xử thờ ơ, không biết đến những vui buồn, những đau xót mà chỉ ích kỉ quan tâm đến lợi ích của chính mình. Có người đã nói: “Nơi lạnh nhất không phải là bắc cực mà là nơi không có tình thương” không có gì đáng sợ hơn trên đời bằng việc vô cảm, bằng việc không có tình thương. Thử nghĩ nếu một ngày không có tình thương, con người còn đối xử với nhau tử tế? Sẽ chẳng có lòng tốt trên đời, ta bỏ mặc mọi người, thờ ơ với nỗi đau cộng đồng, xa lánh tất cả, tự đóng cửa trái tim mình. Cuộc sống sẽ không có những thứ được gọi bằng tình bạn, tình yêu, nhân ái, sẻ chia… mà chỉ là những xung đột, những chiến tranh? Tôi tự hỏi, nếu bạn đặt mình sống trong một xã hội như vậy, bạn sẽ ra sao? Tôi sẽ ra sao? Chúng ta liệu có còn được sống và được yêu thương, quan tâm? Chắc chắn là không..

Xem thêm:  Phân tích tâm trạng của tác giả thể hiện trong bài thơ Tâm tư trong tù của Tố Hữu

Vô cảm chính là một mầm bệnh đáng lo ngại trong cuộc sống công nghệ phát triển ngày nay. Nó là một căn bệnh không chỉ khiến cho cuộc sống này bị hủy hoại đi sự nhân văn cần có, mà còn có khả năng dây truyền, đáng sợ hơn khiến con người mất đi những suy nghĩ đúng đắn, tự thui chột đi chính mình, và chúng ta gọi đó chính là một trái tim khuyết tật mà mỗi người nếu vô cảm sẽ phải gánh chịu. Vô cảm khiến chúng ta bị xa lánh bởi mọi người,khiến chúng ta mất dần đi những nhận thức đúng đắn, mất dần đi những cảm xúc, vui buồn hạnh phúc, vô cảm khiến con người trở nên xa cách lẫn nhau, chúng ta không còn giúp đỡ nhau khi khó khăn, chúng ta thờ ơ với những hoàn cảnh bất hạnh. Nếu chiến tranh chính là một sự vô cảm bị chi phối bởi lòng tham, thì sự vô cảm trong cuộc sống hòa bình chính là ở chỗ đó. Mỗi người đều thu hẹp cuộc sống, chỉ biết sống trong vỏ ốc của chính mình, và cũng như một Chí Phèo, bị chính xã hội thực dân phong kiến xa lánh, nên tha hóa dần thành một con quỷ dữ làng Vũ Đại. Càng cho ta thấy sức mạnh kì diệu, của tình thương của Thị Nở với Chí Phèo, từ đó khiến ta hiểu thêm ý nghĩa và tác hại của căn bệnh vô cảm, nó không chỉ là mầm bệnh của một hai cá nhân, mà là một căn bệnh có khả năng lây truyền, và là một căn bệnh của cả một cộng đồng cần phải thức tỉnh. Không những vô cảm với cái ác, mà còn vô cảm với cái thiện, điều đó khiến cho cuộc sống bị đảo lộn, xã hội trở nên mất cân bằng.

Xem thêm:  Cảm nhận của em về đoạn trữ tình ngoại đề ở cuối thiên truyện số phận con người của Sô-lô-khốp: “Hai... Tổ quốc kêu gọi”

Vô cảm rất đáng sợ, nhưng cũng luôn có mặt đối lập song song, cuộc sống sẽ khắc nghiệt biết bao nếu con người chỉ sống với nhau bằng lí trí, vật chất, chỉ còn những bon chen, ích kỉ nhỏ nhen tầm thường. Thiếu vắng đi tình thương, con người sẽ không thể đứng dậy được sau những vấp ngã, khó khăn, những đứa trẻ cần lớn lên trong vòng tay yêu thương của cả cha cả mẹ, mới trở thành một người có một tuổi thơ, một mái ấm trọn vẹn, và đó chính là điểm tựa của bất kì ai sau này. Và tất nhiên mỗi người cũng cần có cho mình những suy nghĩ đúng đắn, biết sống và biết yêu thương quan tâm nhiều hơn, có bản lĩnh sống. Vô cảm sẽ khiến những cá nhân sống ở nơi đó mắc những bệnh như trầm cảm, tự kỉ, dần dần sẽ mất đi chính mình… Vì vậy hãy luôn học cách yêu thương, quan tâm và sẻ chia, như chương trình việc tử tế mỗi ngày, hay những trương trình thiện nguyện nhân đạo, như lục lạc vàng, hành trình nhân ái trong hoa hậu Việt Nam, tất cả đều là những hành động thiết thực ý nghĩa, khởi tạo và lan tỏa những gì tốt đẹp nhất để xây dựng cộng động, xây dựng xã hội mà mỗi người có thể cùng nhau chung sức tạo dựng lên, dù chỉ là những việc nhỏ như quan tâm hỏi thăm, rời màn hình máy tính và chia sẻ trò chuyện với nhau hằng ngày…

Vô cảm là một căn bệnh đáng lo ngại, mỗi người hãy biết quan tâm, sẻ chia với người khác. Khi ấy ta không những lan tỏa được tấm lòng đến với cộng đồng, mà còn nhận được lại những hạnh phúc, thanh thản cho chính mình.

Nguyễn Bích Ngọc

Lớp 12A1 – Trường THPT thị xã Nghĩa Lộ, Yên Bái