Ngữ văn lớp 12

Phân tích vẻ đẹp của sông Hương qua góc nhìn địa lý (có dàn ý và bài làm chi tiết)

Phân tích vẻ đẹp của sông Hương qua góc nhìn địa lý (có dàn ý và bài làm chi tiết)

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài:

– Tác giả: Hoàng Phủ Ngọc Tường, là một những nhà văn chuyên về bút kí. Kết hợp nhuần nhuyễn giữa trữ tình và trí tuệ, nghị luận sắc bén và suy tư đa chiều.

– Tác phẩm: là bút kí xuất sắc nhất, viết tại Huế, in trong tập sách cùng tên.

2. Thân bài

– Cảnh sắc thiên nhiên đa dạng, quyến rũ:

+ Sông Hương trong không gian trường sơn:

. so sánh “như một bản trường ca của rừng già” vừa hùng vĩ, hùng tráng, lại trữ tình

. chảy qua dặm dài đỗ quyên rừng, trở nên dịu dàng, say đắm.

– so sánh Sông Hương như “một cô gái digan phóng khoáng và man dại”

+ giống như một bộ tộc du mục -> một lối sống tự do, mạnh mẽ, có phần man dại.

+ vũ khúc -> tình tứ, cháy bỏng

– Sông Hương như một người mẹ của vùng văn hóa xứ xở

+ mang vẻ đẹp dịu dàng trí tuệ

+ lặng lẽ, âm thầm cống hiến

* Sông Hương trong không gian châu hóa:

– mang hình ảnh “người gái đẹp” bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài: chuyển dòng một cách liên tục, vòng khúc quanh đột ngột…

+ gặp chướng ngại vật

+ xanh thẳm

+ mềm như tấm lụa

+ ánh lên phản quang nhiều màu

+ lăng tâm

+ bừng sáng

=> Đây là hành trình đi tìm người yêu của Sông Hương nên Sh thay đổi hoàn thiện mình khoe hết vẻ đẹp để dâng tặng người yêu

* Ở kinh thành Huế

– bắt đầu vào thành phố: người tình vui tươi duyên dáng

+ nhận dấu hiệu đầu tiên biền bãi..

+ làm dáng lần cuối

– lòng thành phố: điệu slow dành riêng cho Huế

– rời khỏi thành phố: là người tình dịu dàng và chung thủy

 * Nghệ thuật:

– đoạn văn súc tích, đầy chất thơ

– ngôn ngữ sinh động, hấp dẫn

– tinh tế, tài hoa

3. Kết bài

Nêu ý nghĩa đoạn trích, nêu cảm nghĩ bản thân.

Phân tích vẻ đẹp của sông Hương qua góc nhìn địa lý

Bài làm tham khảo

Hoàng Phủ Ngọc Tường được xem như cây bút dành cho Huế. Hình ảnh Huế trong những trang văn của ông hiện lên không những uyên bác, hấp dẫn mà còn tài hoa, khiến người đọc không khỏi cảm thán. Trong đó, ta không thể quên tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông, ấn tượng hơn cả về cách miêu tả của ông dành cho Sông Hương ở góc độ địa lí.

Như người nghệ sĩ hiểu thấu tâm hồn vị cố hương, Hoàng Phủ Ngọc Tường đã dùng ngòi bút điêu luyện đi đến từng ngõ ngách trong tâm hồn “cô gái Huế” từ khi còn mang những nét thơ dại và hoang dã, đến khi trưởng thành, là một cô gái đẹp tìm về với tiếng gọi của trái tim. Hành trình sông Hương không những độc đáo, sắc nét, mà còn gợi cho ta nhiều ấn tượng khó phai mờ.

Loading...

Giữa núi rừng trường sơn, Sông Hương hiện lên hệt như một bản “trường ca của rừng già” vừa hùng vĩ, hùng tráng, “mãnh liệt qua những ghềnh thác” “rầm rộ giữa bóng cây đại ngàn” Sông Hương hệt như một bản trường ca sinh động giữa núi rừng trường sơn bạt ngàn hoang sơ và hùng vĩ. Tuy nhiên, nó cũng không kém phần trữ tình, khi Sông Hương đổi sắc qua những dặm dài chói lọi của hoa đỗ quyên rừng mang một thứ mà gọi như “dịu dàng và say đắm”. Giữa lòng trường sơn, sông Hương hiện lên với vẻ nữ tính đầy hoang dại, vừa phóng khoáng say mê, lại quyến rũ như một “cô gái di gan” và cũng vì “rừng già đã hun đúc cho nó một bản lĩnh gan dạ, một tâm hồn tự do và trong sáng”. Sông Hương còn đảm nhiệm vị trí quan trọng khi là một người “mẹ phù sa c ủa một vùng văn hóa xứ sở” Sông Hương tuyệt đẹp, bởi vẻ đẹp của sự trí tuệ và dịu dàng biết mấy.

Bước tới vùng châu thổ, neo ngòi bút qua những khu vực sông Hương miệt mài chảy qua, tác giả đã kể lại cho ta một hành trình của cô gái đẹp bừng tỉnh được đánh thức khi tìm thấy người mình hằng mong chờ. Đặc tả qua các chi tiết, khi thì vượt chướng ngại vật, khi thì nhuốm sắc xanh của núi rừng bạt ngàn màu lá biếc, khi lại mềm như tấm lụa khi vượt qua Vọng Cảnh, Tam Thai… lúc lại ánh lên rực rỡ “sớm xanh trưa vàng chiều tím” bước qua lăng tẩm, Sông Hương cũng trở thành một nét mặt nghiêm trang, trầm uất, trầm mặc biết mấy. Nhưng khi vừa nghe thấy tiếng gọi con tim, khi nghe tiếng thành phố Huế đương vẫy gọi, Sông Hương chợt như tỉnh giấc, vui tươi hẳn lên, và qua đây cũng chính là hành trình để sông hương hoàn thiện mình, mang đến vẻ đẹp hoàn thiện nhất dâng tặng cho người mình yêu.

Ở kinh thành Huế, khi bắt đầu vào thành phố, Sông Hương vui tươi như người tình duyên dáng, vì bắt đầu nhận ra những dấu hiệu đầu tiên của người yêu, như biền bãi xanh biếc của vùng ngoại ô Kim Long, hay cây cầu như vầng trăng non. Tại đây Sông Hương cất lên tiếng “vâng” như sự làm dáng cuối cùng. Bước vào lòng thành phố, với mực nước thiệt chậm, HPNT đã ví Sông Hương như dành cho Huế “điệu slow dành riêng cho Huế” vì Sông Hương đoạn này có lưu tốc rất chậm. Như là 1 mặt hồ yên tĩnh, so sánh với lưu tốc dòng sông Neva vốn chảy rất nhanh ta càng thấy yêu quý điều đặc biệt này của Sông hương. Cuộc vui nào rồi cũng sẽ tan, đến lúc từ biệt thành phố, Sh hiện lên như “người tình dịu dàng và chung thủy” hình ảnh này rất đỗi đẹp đẽ, khiến ta nhận ra như vẻ đẹp tự nhiên của Sông Hương, cũng tượng trưng cho tấm lòng chung thủy của “người dân nơi châu hóa xưa mãi mãi chung tình với quê hương xứ xở”

Bằng bút pháp nghệ thuật thuật độc đáo, chất thơ, chất trữ tình cùng lời văn hấp dẫn, vốn hiểu biết, diễn tả phong phú, điêu luyện. Hoàng Phủ Ngọc Tường quả xứng đáng khi mệnh danh là cây bút dành riêng cho Huế, mỗi vẻ đẹp của Huế hiện lên qua trang văn của ông đều hết sức tươi mới, đẹp đẽ và cuốn hút bạn đọc.

Hoàng Phủ Ngọc Tường  đã để lại trong lòng bạn đọc nhiều dư vị về một Sông Hương quá đỗi đẹp đẽ qua góc độ địa lí. Không những khiến ta có thêm hiểu biết sâu sắc, mà còn giúp ta nhận ra những giá trị, ý nghĩa độc đáo của dòng sông này. Và chắc chắn Sông Hương sẽ mãi là bản tình ca, là khúc hát khó quên trong lòng bạn đọc muôn thế hệ, hôm nay và mai sau.

Nguyễn Bích Ngọc

Lớp 12A1 – Trường THPT thị xã Nghĩa Lộ, Yên Bái

Phân tích vẻ đẹp của sông Hương qua góc nhìn địa lý (có dàn ý và bài làm chi tiết)
5 (100%) 1 đánh giá