Ngữ văn lớp 11

Phân tích nghệ thuật châm biếm sắc sảo của Vũ Trọng Phụng qua đoạn trích Hạnh phúc của một tang gia

Đề bài: Phân tích nghệ thuật châm biếm sắc sảo của Vũ Trọng Phụng qua đoạn trích Hạnh phúc của một tang gia

Bài làm

Trong nền văn học của Việt Nam Vũ Trọng Phụng là một cái tên xuất sắc được nhiều người biết đến. Ông có nhiều sáng tác hay nhưng Số Đỏ có lẽ là tác phẩm được nhiều người biết đến hơn cả. Đoạn trích Hạnh phúc của một tang gia được xem là đoạn trích mang tính châm biếm sâu sắc nhất của tác phẩm.

Ngay từ tựa đề của đoạn trích đã cho thấy rõ sự châm biếm của tác giả. Rõ ràng, tang gia thì phải khiến cho con người ta đau buồn nhưng trái lại ở đây lại là hạnh phúc. Nội dung đoạn trích cho người đọc thấy được một lối sống tha hóa, thấy được những con người tham lam và lố bịch. Tác phẩm này là sự thể hiện sâu sắc của tác giả về nghệ thuật châm chiếm. Trong đoạn trích, Vũ Trọng Phụng đã xây dựng nhiều tình huống độc đáo nhằm tố cáo và phê phán những thành phần trong xã hội. Mỗi nhân vật trong đoạn trích này đều bộc lộ rõ tính cách của mình, phô bày ra hết những nét xấu xa, kệch cỡm. Tuyến các nhân vật được xây dựng rất gần gũi với cụ cố Hồng, đó đều là con cháu của cụ. Hành động của họ đi ngược lại với đạo lý làm người khiến cho bất cứ ai đọc đoạn trích cũng phải cười khinh bỉ. Một nhân vật không thể không nhắc đến đó chính là Xuân tóc đỏ. Xuân tóc đỏ là kẻ gián tiếp gây ra cái chết cho cụ cố Hồng nhưng đối với người nhà của cụ thì Xuân tóc đỏ lại giống như một ân nhân. Cái chết của cụ trở thành niềm vui cho đám con cháu vốn chỉ trông mong vào việc chia tài sản, trông chờ một đám tang để được diện âu phục lai căng, được khoe tài nghệ chụp ảnh.

Xem thêm:  Giới thiệu một vài nét về Vũ Trọng Phụng và chương “Hạnh phúc của một tang gia"

unnamed file 20 - Phân tích nghệ thuật châm biếm sắc sảo của Vũ Trọng Phụng qua đoạn trích Hạnh phúc của một tang gia

Phân tích nghệ thuật châm biếm sắc sảo của Vũ Trọng Phụng qua đoạn trích Hạnh phúc của một tang gia

Bề ngoài, họ tỏ ra xót thương cho cụ cố nhưng thực chất trong thâm tâm lại cho thấy sự vui mừng. Thế nên mới có chuyện đám tang được tổ chức linh đình, náo nhiệt. Những thành viên trong gia đình ấy trở thành những kẻ mất đạo đức, mất nhân tính. Ngay cả người con trai ruột của cụ lẽ ra cha mất phải đau đớn xót thương mà phải làm tròn chữ hiếu bằng việc lo lắng ma chay cũng thờ ơ khi chỉ say sưa với làn khói mơ màng. Ai nấy đều vui mừng vì được chia tài sản. Ông Văn Minh còn dùng tiền để bịt miệng Xuân tóc đỏ vì hành động gián tiếp gây nên cái chết của cụ. Những sự khóc tóc, những trò đáng thương chỉ là một vở kịch vụng mà ai ai cũng có thể nhận ra.

Cháu gái của cụ là cô Tuyết nhân cơ hội này mặc bộ quần áo ngây thơ, hở hang cố tỏ ra ngây thơ để thể hiện chữ trinh một nửa của mình. Vũ Trọng Phụng phơi bày những trò lố bịch này nhằm phê phán một cách sâu sắc những con người ấy, phê phán những kẻ không có đạo đức, chỉ biết diễn trò và mất hết nhân tính.

Ông Phán mọc sừng thì tỏ ra thương tiếc, mặc các trang phục với những sự xót thương, khóc mãi không thôi nhưng đó thực chất chỉ là diễn trò cho thiên hạ nhìn và tưởng là ông đau đớn xót thương bố vợ lắm.

Xem thêm:  “Trên đường thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng” (Phơ-rang-cơ-lanh). Anh (chị) suy nghĩ gì về ý kiến trên

Mỗi một nhân vật lại có hai bộ mặt khác nhau, một mặt là diễn trò cho người khác nhìn, một bộ mặt là thật được phơi bầy ra bởi ngòi bút của Nguyễn Tuân. Những nhân vật này chịu ảnh hưởng của xã hội thời ấy, họ bị lai căng, bị tha hóa khiến cho bản chất con người thay đổi. Lối sống của họ thật đáng phê phán.

Nhân có đám tang này, họ được dịp diễn xuất và có cơ hội để tỏa sáng. Những thứ trang sức đắt tiền được khoe ra nhưng sự lai căng không trọn vẹn khiến họ trở thành trò cười. Dưới ngòi bút trào phúng của Vũ Phọng Phụng, tiếng cười được vang xa nhưng cũng đầy chua xót và bất hạnh.

Thu Thủy