Ngữ văn lớp 12

Phân tích hình ảnh con sông Đà hung bạo trong tác phẩm Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân (có dàn ý và bài làm chi tiết)

Phân tích hình ảnh con sông Đà hung bạo trong tác phẩm Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân (có dàn ý và bài làm chi tiết)

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài:

– tác giả: Nguyễn Tuân là một trong những cây bút có biệt tài viết tùy bút

– tác phẩm: người lái đò sông Đà là một tùy bút được in trong tập Sông Đà (1960) của Nguyễn Tuân. Là thành quả nghệ thuật đẹp đẽ mà Nguyễn Tuân đã thu hoạch được trong chuyến đi gian khổ và hào hứng tới miền Tây Bắc rộng lớn xa xôi, không chỉ để thỏa mãn cái thu đi tìm đến những miền đất cho thỏa niềm khát khao “xê dịch” mà chủ yếu để tìm chất vàng của thiên nhiên cũng như thứ vàng mười đã qua thử lửa.

– nhân vật: được là nhân vật để lại nhiều ấn tượng trong lòng bạn đọc

2. Thân bài:

– khái quát:

+ ông lái đò sông đà là bạn tôi

+ khoảng 70 tuổi, đầu bạc trắng

+ thân hình như một pho tượng bằng đá cẩm thạch màu do ánh lên chất sừng, chất mun

+ trên ngực có nhiều “củ nâu”

=> chiến tích trong cuộc chiến với Sông Đà được ví như một thứ huân chương siêu hạng

+ ông lái  đò có những giới cao vòi vọi

+ có bệnh nghề nghiệp

=> rất đặc biệt, rất đáng chú ý, sinh động, chất vàng 10 con người tây bắc

– Sự từng trải hiểu biết:

+ 10 năm gắn bó với sông Đà

+ ăn đời ở kiếp với sông Đà

+ thuộc sông Đà như thuộc một thiên anh hùng ca đến từng dấu chấm, dấu phẩy

– Dũng cảm, tài hoa: Vượt qua ba trùng vi thạch trận

+ thuộc sông Đà sau cuộc chiến, dư âm của sông nước, rất bình thản

=> KQ: chất vàng mười

* Nghệ thuật:

– ngôn ngữ phong phú

– nghệ thuật miêu tả sinh động

3. Kết bài:

– suy nghĩ bản thân

Phân tích hình ảnh con sông Đà hung bạo

Bài làm tham khảo

Nhớ tới Nguyễn Tuân không thể không kể đến những gì ông đã viết và làm nên những tác phẩm đồ sộ, điêu luyện, và rất mực tài hoa. Nhớ tới ông không thể không kể những tùy bút làm nên tên tuổi, ví như Người lái đò sông Đà, đọc xong tùy bút còn đọng lại trong lòng người đọc hình ảnh ông lái đò với tay lái điêu luyện khiến chúng ta nhớ mãi.

Nếu như quay ngược thời gian gặp lại Nguyễn Tuân của những năm trước cách mạng ta sẽ thấy hình ảnh ông hiện lên là một người luôn tìm cách chối bỏ đi thực tại, ru chúng ta về một miền xa vắng mà ông gọi là “vang bóng một thời’ không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Tuân hồi đó có suy nghĩ và lối viết như vậy bởi 1 xã hội duy trì mục nát, thối rữa, đầy rẫy những bất công, ngang trái, thì ông lại càng có khát vọng trở lại những gì từng huy hoàng trong quá khứ. Tuy nhiên, khi có cách mạng về, cuộc sống đã tìm ra cho nó một mục đích hướng đi để hướng tới, một lối thoát mà bất kì ai cũng mong muốn đạt tới, thì Nguyễn Tuân đã mất đi cái cực đoan, tiêu cực để rồi hòa nhập với cuộc sống đời thường mang lên trang viết của mình những gì thực tế và hiện hữu nhất, tuy nhiên không vì thế mà cái phong cách “ngông” pha lẫn sự tài hoa, uyên bác mất đi phần đặc sắc, bởi nó chỉ thay đổi phù hợp hơn với hoàn cảnh, còn bản chất ông vẫn luôn đi tìm săn đón những cái đẹp mà luôn “độc” và “lạ” đúng chất ngông rất riêng của mình.

Loading...

Ông lái đò vì thế không thể ngoại lệ, tuy là một người sống trên sông nước, bình thường, nhưng dưới con mắt nghệ thuật rất mực tinh tế của Nguyễn Tuân, ông lập tức nhìn ra được những khía cạnh không hề “bình thường mà không tầm thường” ở đó. Mà ông gọi là “tay lái ra hòa” cái chất vàng mười luôn ủ kín mà ta phải lần tìm mới ra được.

Tìm hiểu về ông lái đò ta mới thấy cuộc sống sông nước không hề đơn giản, mỗi người phải vật lộn, phải chống chọi rất nhiều với những thử thách. Và những thử thách ấy càng làm cho đôi bàn tay, khối óc con người được tôi luyện đẹp đẽ và ngời sáng hơn nữa. Ví như người lái đò sông Đà, được miêu tả là một ông lái đò bạn tôi, khoảng 70 tuổi, đầu bạc trắng, thân hình như một pho tượng bằng đá cẩm thạch, lại trên ngực nhiều  “củ ấu” có lẽ chính là những chiến tích mà ông có được qua những lần vượt thác ghềnh sông Đà, những chiến tích ấy được ví như những huân chương siêu hạng. Ông lái đò còn có bệnh nghề nghiệp vì thế mọi thứ của ông được miêu tả rất đặc biệt, rất đáng chú ý, sinh động, chất vàng 10 của một con người Tây Bắc.

Ông lái đò sông Đà còn được coi là một người có sự hiểu biết, khi ông đã trải qua 10 năm gắn với sông nước, “ăn đời ở kiếp” với sông Đà, thuộc sông Đà như thuộc 1 thiên anh hùng ca đến từng dấu chấm, dấu phẩy.

Sự tài hoa, tuyệt mĩ và anh hùng ấy được đặc tả thật sự khi ông vượt qua được 3 trùng vi thạch trận bày binh bố trận hết sức hung hãng của dòng thác sông Đà khiến người xem thấy không khỏi rùng mình, ông lần lượt vượt qua bằng những cách “ông đò hai tay giữ mái chèo khỏi bị hất lên khỏi sóng trận địa phóng thẳng vào mình” “sông nước như thể quân liều mạng vào sát nách mà đá trái mà thúc gối vào bụng và hông thuyền” “có lúc chúng đội cả thuyền lên” “ông lái đò cố nén vến thương, hai tay kẹp chặt lấy cuống lái, mặt méo bệch đi như cái luồng sóng đánh hồi lùng, đánh đòn tỉa, đánh đòn âm vào chỗ hiểm” “Không một phút nghỉ tay nghỉ mắt, phải phá luôn vòng vây thứ 2 và đổi luôn chiến thuạt” nhờ có tay lái vững chắc và cũng như đã thuộc quy luật phục kích của lũ đá nơi ải nước hiểm trở này ông đã nhanh chóng băng qua “đứa thì ông tránh mà rảo bơi chèo lên, đứa thì ông đè sấn lên mà chặt đôi ra để mở đường tiến” mọi thứ diễn ra đúng như quy luật ông đã nắm sẵn trong lòng bàn tay,mọi ý nghĩ, ý thức đều được ông làm nhanh chóng không hề do dự và rất ư bình tĩnh, bản lĩnh. Không những thế,sau khi bình tĩnh băng qua đến 3 trùng vi thạch trận mà hòn nào trông cũng hung hãn, cũng dữ tợn như muốn ăn tươi nuốt sống, chỉ cần sơ sẩy một giây cũng có thể thiệt mạng, vậy mà ông lái đò vẫn quay trở về với một tâm thế bình tĩnh và thản nhiên đến lạ. Chính hành động đó đã thể hiện vị thế của một người dũng cảm, tài hoa, và đó chính là chất vàng 10 mà Nguyễn Tuân bằng cặp mắt độc đáo đã nhận ra và phác họa lại.

Bằng nghệ thuật miêu tả, cùng từ ngữ sinh dộng đã khắc họa lại trong lòng bạn đọc một người lái đò sông Đà vô cùng đẹp đẽ tài hoa, đúng chất vàng 10 hiếm có khó tìm của sông nước. Khiến mỗi chúng ta không ngừng tự hào và yêu quê hương đất nước mình biết bao, vì ở cuộc sống bình dị hòa bình này, vẫn luôn có những cuộc chiến mà chúng ta phải dùng tính mạng công sức để đánh đổi, những điều đó vẫn luôn diễn ra khiến chúng ta có niềm tin, hi vọng, và thêm yêu quê hương đất nước, con người mình.

Nguyễn Bích Ngọc

Lớp 12A1 – Trường THPT thị xã Nghĩa Lộ, Yên Bái

Phân tích hình ảnh con sông Đà hung bạo trong tác phẩm Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân (có dàn ý và bài làm chi tiết)
5 (100%) 1 đánh giá

Từ khóa tìm kiếm:

  • phân tích hình ảnh con sông Đà hung bạo
  • phân tích hình ảnh ông lái đò